Luật 2008 Bạc Liêu

diễn đàn lớp luật 2008
 
IndexPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Cha và cây vĩ cầm!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
tranngocduong



Tổng số bài gửi : 84
Join date : 10/03/2012
Age : 26
Đến từ : hoa binh_bac lieu

Bài gửiTiêu đề: Cha và cây vĩ cầm!   Fri Apr 13, 2012 8:22 am

Khi cô con gái 4 tuổi, hình ảnh người cha trong cô bé chỉ là 1 người đàn ông cao lớn hơn cô rất nhiều và luôn dùng đôi tay khỏe mạnh của mình để nhấc bổng cô lên.
Cha: “Con gái, con rất giống mẹ của con.”
Con gái: “Đâu có, mẹ ở trong khung gỗ, sau 1 tấm kính, mẹ lúc nào cũng đứng yên và cười.”

Khi cô 8 tuổi, hình ảnh người cha trong cô là người đàn ông luôn cầm 1 vật mà giờ cô đã biết đó là cây vĩ cầm.
Cha: “Con gái, con rất giống mẹ của con.”
Con gái: “Vâng, con cũng thấy điều đó, nhưng hình như trông mẹ già hơn con mà.”

Khi cô 16 tuổi, hình ảnh người cha trong cô là 1 người đã đứng tuổi với chòm râu xồm xoàm dưới miệng và mớ tóc chạm vai đã điểm bạc.
Cha: “Con gái, con rất giống mẹ của con.”
Con gái: “Cha à, hơn chục năm nay cha đã nói câu ấy rồi, con không giống mẹ thì giống ai…”

Mẹ của cô gái đã mất khi cô mới chưa đầy 3 tuổi bởi dịch bệnh ác nghiệt. Cô bé không đủ khả năng để nhớ về hình ảnh người mẹ hiền từ đã nuôi dưỡng, yêu thương cô những năm thuở bé thơ ngắn ngủi. Dù sống thiếu tình yêu thương của mẹ, nhưng may mắn sao bên cạnh cô vẫn là người cha đầy trách nhiệm. Cô vẫn đc đi học như bao bạn bè, vẫn đủ cơm ăn, áo mặc. Cô thấy cha mình già lắm, già hơn rất nhiều so với cha mẹ của bạn bè cô. Ngày ngày, người cha vẫn thường dắt chiếc xe đạp cũ rong ruổi khắp các ngõ phố để bán chong chóng. 2 cha con cô thuê trọ ở nơi rẻ mạt nhất trong thành phố. Thế nhưng ở cái chốn phồn hoa ấy, trẻ con đâu còn thích những chiếc chong chóng màu sắc nữa, ngày ngày ông chỉ bán đc vài chiếc và kiếm vài đồng bạc lẻ. Hơn nữa, hàng xóm xung quanh chẳng thể chịu nổi sự gàn dở của ông bởi ngày nào cứ tới đêm là ông lại lôi cây vĩ cầm ra kéo những bản nhạc nghe rất não lòng. Người ta cho rằng ông bị điên, người ta chửi, người ta ghét, người ta đuổi. Xấu hổ nhất là con gái ông. Và thế là 2 cha con ông phải dọn về miền quê nghèo ở.
Từ thuở nhỏ biết bao lần ông dạy cô con gái chơi vĩ cầm nhưng cô không đủ kiên nhẫn để học. Bây giờ lớn hơn cô lại càng cương quyết:
- Cha à, đừng bắt con chơi vĩ cầm, hãy vứt cây đàn đó đi, nó có kiếm ra tiền đâu. Con đã chán nghe mấy bản nhạc đó lắm rồi.
Mỗi khi như vậy, người cha chỉ biết ngoảnh mặt ngao ngán mà chẳng nói gì. Ông vẫn kéo vĩ cầm hàng đêm. Ở quê, trẻ con rất yêu quý ông lão râu tóc xum xuê bán chong chóng dạo. Chúng lại càng thích thú với cái cách ông cầm cây đàn, đưa tay kéo rất nhẹ nhàng, điệu nghệ và phát ra những âm thanh mê hồn. Người ta khuyên ông kiếm tiền bằng việc chơi vĩ cầm nhưng lúc nào ông cũng khẽ lắc đầu và nói: “Tôi không bán tiếng đàn của mình.” Chằng ai hiều nổi lí do, có người còn nghĩ ông ngạo mạn 1 cách không đúng đắn trong khi ông quá nghèo và còn 1 đứa con gái đã lớn.
Cô gái giờ đã trưởng thành, cô cũng bắt đầu yêu như bao người khác, khi yêu những chàng trai có điều kiện hơn mình thì cô giấu bặt về người cha già nua kia và về ngôi nhà rách nát của mình. Khi yêu những chàng trai cũng nghèo khó như cô thì cô lại muốn dắt anh về nhà chơi. Vì thế mà cô chẳng ngại khi nói với cha:
- Cha à, tối nay con đã hẹn lũ trẻ trong làng ra chòi cạnh ao nghe cha chơi vĩ cầm, giờ này chắc chúng cũng có mặt đủ cả rồi, cha mau ra đó đi.
Người cha chỉ biết lẳng lặng vác cây vĩ cầm bước ra ngoài. Với ông, cô là tất cả.
Cuộc sống quá khó khăn, người con gái mới lớn chẳng thể chịu nổi khi cứ nhìn những người cùng trang lứa với cô đang hạnh phúc, sung sướng trong khi cô lúc nào cũng phải lo sợ trước đồng tiền, phải ăn bữa cơm không thịt, phải mặc quần áo cũ… và nhất là người cha như cây bàng già nua xiêu vẹo lúc nào cũng nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm cùng những tiếng đàn ai oán của ông.
- Cha à, con lên thành phố vài năm, con sẽ kiếm tiền về cho cha, cha ở lại giữ sức khỏe. Cha cũng đừng kéo vĩ cầm mãi như thế nữa, cha sẽ chết vì nó mất.
Thế là người con gái lên đường với mong muốn làm giàu để lại người cha khổ sở ở lại vật lộn với thời gian và nỗi nhớ con da diết.
Kinh tế khó khăn, dù chỉ đi làm thuê nhưng cô cũng không chống cự nổi. Cô trở lại quê nhà với số tiền ít ỏi. Về nơi đây, lại căn nhà rách nát, lại tiếng vĩ cầm du dương nhưng người cha đã già hơn nhiều, trông ông tiều tụy và hao mòn. Nhìn thấy con gái, ông hạnh phúc vô cùng, sức sống trong ông lại trở lại thay vì cuộc sống cô đơn không có con gái của ông vài năm trước. Ông lại kéo đàn hàng đêm, những khúc nhạc réo rắc, du dương…

Đến 1 ngày, cô gái tự thấy mình sao quá bất hạnh và khổ sở, cô nhìn cha và khóc nức nở. Cô gào thét trong sự tuyệt vọng:
- Tại sao con lại không có 1 người cha hoàn hảo như bao người cha khác? Cha có biết không, người ta bảo cha là gàn dở, là điên khùng. Cha vô dụng, cha bất tài lắm, cha biết không? Con ghét tiếng vĩ cầm cha kéo! Tại sao lại sinh ra con để con phải sống khổ thế này? Tại sao?

Người cha mở trừng đôi mắt nhìn cô con gái như đang điên loạn của mình, trông ông lúc đó như đang ngậm phải thuốc độc, mặt ông tái đi, đôi tay chai sần ôm chặt lấy ngực, dường như ông đau lắm! Ông cố giữ bình tĩnh, ông lò dò từng bước tiến lại gần chiếc giường, rút dưới chiếc gối cũ kĩ ra 1 tờ giấy và đưa cho con gái. Cô gái tức giận mở nhanh tờ giấy đã úa vàng rách mép:

“Anh yêu quý, em biết sẽ chẳng bao lâu nữa em sẽ phải rời xa anh và con. Em đúng là 1 người vợ bội bạc, 1 người mẹ độc ác. Em biết anh sẽ tha thứ cho em phải không? Nhưng còn con gái chúng ta, nó thật đáng thương, nó sẽ không được sống trong tình yêu thương, chở che của mẹ. Em sẽ chẳng bao giờ đc thanh thản vì điều này. Em vẫn còn nhớ khi xưa em yêu anh nhờ tiếng đàn và cho đến giờ vẫn vậy. Em sẽ ra đi và chôn sâu trong mình hình ảnh anh cùng cây vĩ cầm. Xin anh, sau này khi không có em, anh hãy kéo những khúc nhạc thiết tha kia, như những khúc hát ru ngọt ngào để bù đắp tình cảm cho con gái bé bỏng, xin anh! Mong sao khi nghe những âm vang ấy, con sẽ có cảm giác như có mẹ bên cạnh…”
Nước mắt thánh thót rơi ướt đẫm bức thư trước khi ra đi mẹ cô để lại, hơn lúc nào hết, cô thấy mình tội lỗi vô cùng. Cô đau đớn khi biết suốt hơn 20 năm qua cha cô đã gửi tất cả những niềm yêu thương vào tiếng đàn, khi biết rằng với cha cô là tất cả. Vậy mà cô đã từng xấu hổ, bỏ mặc và coi cha mình như một gánh nặng. Cảm giác yêu quý cha của cô đã mất từ lâu, cô chẳng khi nào quan tâm xem cha đang nghĩ gì, cha thấy ra sao,… chưa bao giờ. Quá đau đớn và xấu hổ, cô chỉ biết hét lên: “Cha à, con xin lỗi!” rồi gục mặt xuống bàn khóc nức nở. Người cha già lúc ấy đã bỏ ra ngoài hiên với chén rượu chan nước mắt.

3 tháng sau, người cha bất ngờ bị tai biến, ông bị liệt nửa người. Tay phải của ông bây giờ đã chẳng thể cử động và ông chẳng còn có thể kéo vĩ cầm đc nữa. Có lẽ với cô gái đây là điều bất hạnh nhất với cô: Không còn tiếng vĩ cầm yêu thương bao năm tháng. Ngày ngày cô gái tận tụy chăm sóc cha già của mình. Nhưng dù có thế nào cũng chẳng thể sánh đc với những yêu thương ông đã trao cho cô và những đớn đau cô đã dành cho ông. Cây vĩ cầm đã sờn hết sơn, nó đã cũ kĩ lắm rồi bởi tuổi thọ của nó cũng gần bằng ông lão. Ông lão liệt, nó cũng như đã chết, chẳng còn ai có thể kéo những bản nhạc đầy tình cảm như ông.

Cô gái đã đến tuổi lập gia đình lâu rồi, có người đến hỏi cưới song cô chỉ nói:

“Cha tôi kia, anh có thể cưới tôi khi ở trong căn nhà này, chăm sóc, yêu quý cha tôi và có thể ngày ngày kéo vĩ cầm cho tôi nghe chứ?”

Cô vẫn chưa có chồng…

Giờ đây với cô chẳng còn gì quan trọng hơn cha cô nữa. Cha là tài sản đắt giá nhất cô có. Cô khẽ cầm đôi tay nhăn nheo khô cứng của cha lên, hôn nhẹ lên nó và nói: “Cha à, con yêu cha!”

Sưu Tầm

P/s: "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ.Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cha và cây vĩ cầm!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Luật 2008 Bạc Liêu :: Văn hay VIP-
Chuyển đến