Luật 2008 Bạc Liêu

diễn đàn lớp luật 2008
 
IndexPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Linh hồn đá

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
tranngocduong



Tổng số bài gửi : 84
Join date : 10/03/2012
Age : 26
Đến từ : hoa binh_bac lieu

Bài gửiTiêu đề: Linh hồn đá    Wed Apr 04, 2012 9:25 pm

Phong Linh - Theo TTVN
Dù cô đã hình dung ra giây phút ấy cả trăm lần, nhưng cô vẫn không thể nào chịu đựng được khi nắm chặt đôi tay lạnh giá của anh. Cô không khóc, nhưng cô cảm thấy sự sống xung quanh đã hoàn toàn đóng băng.

Quán café cũ kĩ nằm trong một ngõ nhỏ. Café Đá. Ít ai chú ý đến quán café lụp xụp này nên chủ yếu khách ở đây toàn là những người khách đã quá quen thuộc. Họ đến đây chủ yếu vì tiếng saxophone nghe nhiều day dứt, ám ảnh. Những người đến Đá chủ yếu đến một mình, ngồi một mình, nghĩ suy một mình. Thỉnh thoảng mới thấy vài đôi bước vào. Nhìn họ có vẻ giống một đôi, nhưng thường thì họ chẳng phải là một đôi. Họ giống như những đôi tri kỉ nhiều hơn là những người yêu nhau. Họ đến Đá, im lặng, nghe nhạc, uống café và ngắm đá.


Đá nằm trầm ngâm nhìn những khuôn mặt người mệt mỏi, trầm tư nhưng thật thà. Ở Đá có lẽ chẳng ai giả dối.


Lâm không lạ lẫm gì với cái quán café bé nhỏ này nữa. Đã bao nhiêu năm rồi, anh vẫn gắn bó, vẫn đi về giữa cái khoảng không gian lặng yên này với ồn ào cuộc đời ngoài kia. Anh là bạn thân của chủ quán và cũng chính là người nắm giữ những linh hồn của đá ở đây. Anh là người lên bản thiết kế và cũng là người trực tiếp trang trí nội thất cho quán. Anh thích đá. Anh cảm nhận được linh hồn của đá. Anh muốn dùng đá để truyền tải những say sưa, những yêu thương của bản thân mình. Ở Đá, từ con đường đi vào, từ khoảng sân, từ những bức tường đều được trang trí bằng những viên đá đủ loại màu sắc, kích thước, hình dáng khác nhau. Bước vào café Đá, ban đầu ai cũng bị choáng ngợp bởi những viên đá xù xì lấn át cả không gian.


Lâm và Phương vẫn thường cùng nhau tới đây vào mỗi tối. Họ thường chỉ nhìn nhau, nghe nhạc và nói dăm ba câu chuyện mà Phương luôn gọi là ngốc nghếch nhưng dễ thương. Lâm và Phương đã từng là một cặp bài trùng vô cùng thân thiết từ những ngày còn học cấp Hai. Lên cấp Ba lại cùng học một lớp hoàn toàn như sự tình cờ. Cả hai đều vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy tên nhau trong danh sách lớp chuyên Toán của trường Chuyên Tự nhiên. Tuy nhiên, sau này khi yêu nhau rồi, Phương mới thú nhận rằng, hồi đó Phương đã âm thầm thích Lâm nên biết Lâm thi vào trường đó, Phương liền đăng kí luôn. Cả hai đã trải qua một khoảng thời gian dài thân nhau rồi yêu nhau lúc nào cũng không biết. Chỉ nhớ hình như những ngày ấy, Hà Nội trở gió xào xạc dọc dài những góc phố.


Lâm thân thuộc với từng viên đá, từng góc khuất của Đá còn hơn cả ngôi nhà mà anh đang ở. Anh thuộc từng bản saxophone được mở hàng đêm ở Đá. Cũng có những hôm cao hứng quá, anh lại đem cây saxophone của mình đến thổi cho những người khách ở quán nghe. Tiếng nhạc trầm ấm, cao vút. Những bản nhạc quyến luyến cả không gian sâu thẳm, cũng là những khi cảm xúc được sống thực nhất trong khoảng thời gian đang sống của Lâm. Tối nay, Lâm trông khá mệt mỏi khi đến Đá. Anh chỉ chào Bình một tiếng rồi tìm chỗ ngồi tận trong góc tối, như cố ý để không ai nhận ra mình. Thay vì uống café như mọi khi, Lâm gọi rượu. Nhìn thấy thái độ khác lạ của Lâm, Bình lo lắng đến hỏi chuyện:


- Có chuyện gì với cậu thế? Sao trông mặt mũi hốc hác thế kia?


Lâm ngẩng lên nhìn Bình, khẽ cười như mỉa mai, như xa lạ.


- Tôi đúng là thằng đàn ông tồi. Cậu nói xem có đúng không? – Lâm uống ực một cốc rượu, dựa đầu vào ghế rồi nói tiếp:


- Phương đã nói thế đấy. Cậu nghĩ xem, tôi là cái thá gì mà dám làm cô gái ấy đau khổ?





- Khi có được người con gái ấy rồi, tôi đã gặm nhấm cảm giác chiến thắng chứ không phải cảm giác yêu. Tôi đã nói thẳng với cô ấy như thế.


Nghe Lâm nói, Bình cảm thấy nóng mặt vì tức giận. Anh quát:


- Mày điên rồi. Mày đang làm cái quái gì thế? Chính mày đã theo đuổi cô ấy, chính mày đã nói cả đời này mày chỉ yêu cô ấy. Chỉ chưa đầy hai tháng mà cảm xúc của mày đã thay đổi nhanh chóng vậy sao? Mày định đem cô ấy ra làm trò đấy à?


Lâm cười. Anh cười khùng khục, cười giòn giã. Anh lại nâng cốc rượu lên chực uống, nhưng ngay lập tức Bình đã hắt cốc rượu xuống:


- Mày đừng có giở thái độ đấy với tao. Mày nói đi! Mày có trách nhiệm phải nói!


- Cậu lo lắng. Cậu sốt ruột lắm đúng không? Cậu vẫn thầm yêu Phương mà. Tôi đã biết điều đó từ lâu lắm rồi. – Lâm nhìn thẳng vào mắt Bình như thách thức. – Đây là cơ hội của cậu đấy. Cô ấy đang bị tôi bỏ rơi đấy. Cậu hãy đến mà an ủi. Cô ấy cần một chỗ dựa và cậu xứng đáng hơn tôi để làm việc đó. – Lâm nói như khóc. - Cậu nói đúng, đó chỉ là một trò chơi thôi. Tôi đã bỏ cuộc rồi. Tôi chán ngán cô ta rồi. Phương xinh đẹp, học giỏi, thánh thiện. Một thằng như tôi làm sao xứng với cô ấy…


Bình im lặng khi nhìn thấy tâm trạng bế tắc của Lâm. Dù vô cùng tức giận vì những lời Lâm vừa nói, nhưng Bình vẫn còn đủ bình tĩnh để cảm nhận rằng, ở trong những lời nói ấy có một uẩn khúc gì đó mà anh không thể hiểu được. Anh đứng lên đi vào bên trong quầy. Anh tìm kiếm mấy đĩa CD saxophone cũ của Quyền Văn Minh.


Đêm đó, Lâm bước ra khỏi Đá trong tình trạng say mềm. Bình định gọi một chiếc taxi đưa anh về, nhưng có một người con gái từ bên ngoài bước vào nói:


- Anh để em đưa anh ấy về nhà cho.


Bình nhìn cô gái trước mặt mình ngạc nhiên. Cô gái này hình như cũng là khách quen của Đá. Cô gái có khuôn mặt lạnh tanh. Đôi mắt lúc nào cũng cụp xuống. Cô gái mà khoảng thời gian này Lâm vẫn hay ngồi cùng mỗi lần ở lại quán muộn. Chợt có một suy nghĩ lóe lên trong đôi mắt Bình, cô gái này phải chăng là nguyên nhân? Nhưng anh chỉ đứng im. Anh không hỏi gì thêm. Anh mặc cho cô gái ấy dìu Lâm ra xe. Chiếc xe Zip 100 màu đỏ của cô lao đi giữa đêm gió lạnh về, lạnh buốt. Bỏ lại sự hoài nghi trong lặng im.


Linh ngồi im nhìn Lâm ngủ. Chỉ vài ngày thôi không gặp anh, cô đã thấy anh gầy và già đi quá nhiều. Linh quen Lâm ở Đá. Cô đã chủ động làm quen với anh khi nhìn và nghe anh thổi những bản saxophone ở Đá cũng cách đây khá lâu rồi. Không hiểu sao ngay từ những lần đầu nói chuyện, Linh đã cảm cảm nhận được một tình cảm thân thuộc vô cùng giữa anh và cô. Anh điềm tĩnh. Anh ấm áp. Anh hóm hỉnh. Và quan trọng hơn hết, anh có một tình yêu vô bờ bến với cuộc đời này.





- Phương… Phương… – Tiếng anh gọi thảng thốt trong mê man.


Tiếng gọi của Lâm bỗng cắt đứt mạch suy nghĩ của cô. Cô lấy tay lay lay Lâm và gọi:


- Anh Lâm. Em đây. Anh tỉnh chưa? Để em lấy nước cho anh uống.


Lâm khẽ mở mắt. Mê mê. Ảo ảo. Anh lắc lắc đầu, cố làm cho mình tỉnh táo.


- Sao em lại ở đây? Em đến khi nào thế? – Lâm ngạc nhiên hỏi.


Linh cười.


- Em ở đây mấy tiếng đồng hồ rồi đấy. Anh đã hứa là sẽ không uống say, vậy mà cuối cùng vẫn say, vẫn phải nhờ đến em.


Cô nói rồi đưa cốc nước cho anh. Nhìn Lâm uống nước, cô thì thầm, cũng không biết cô đang nói với anh hay nói với chính mình:


- Anh đã hứa. Anh đã hứa mà sao vẫn làm sai. Anh còn nhớ có lần anh đã từng nói với em rằng anh yêu những viên đá và anh cảm giác như linh hồn của đá chính là sự lặng lẽ nhưng vẫn tràn trề một sức sống, một sự thấu hiểu đến mãnh liệt đó sao... Anh đã nói, anh cảm nhận được sự hòa hợp giữa tâm hồn anh và tâm hồn đá. Anh giống như linh hồn của những viên đá kia, tưởng chừng như câm lặng ngàn năm nhưng thực ra lại dạt dào tình yêu và sự nồng nhiệt với cuộc đời này sao. Anh quên hết những lời anh đã nói nhanh vậy sao? Đây là lúc anh có cơ hội để cảm nhận rõ tâm hồn mình nhất. Anh là những viên đá. Anh có hiểu điều đó không? Hãy lặng lẽ mà sẻ chia! Hãy lặng lẽ mà yêu thương chứ! Đừng phủ nhận. Đừng vứt bỏ.


Có một giọt nước mắt khẽ rơi xuống tấm chăn phía cô đang ngồi. Cô vội vàng quay đi để Lâm không nhìn thấy. Cô cũng muốn an ủi anh. Cô cũng muốn nói với anh điều gì đó, nhưng cô không thể thốt nên lời. Cô chỉ ngồi im nhìn anh.


Lâm chìa bàn tay mình ra phía cô rồi nói:


- Nào, hãy ngồi lại gần bên anh, cho anh một chút hơi ấm nào.


Cô lại gần ôm anh. Ôm thật chặt. Nước mắt mặn chát chảy trên má cô, rơi xuống đôi vai gầy của anh. Anh lắc đầu rồi xoa xoa tóc cô.


- Anh. Em cần phải nói với anh chuyện này. Em… Em không đồng ý với cách mà anh đang đối xử với mình đâu.


- Này…


- Không. Anh đừng ngắt lời em. Anh có thể giấu kín tất cả mọi chuyện. Anh nghĩ đó là cách hay. Anh nghĩ anh làm như vậy sẽ không ai phải đau khổ, không ai phải lo lắng cho anh. Anh nghĩ anh sẽ dùng dằng với nỗi đau của mình cho đến chết, vì những người mà anh yêu thương. Em cũng đã từng nghĩ như anh. Em cũng đã từng nghĩ rằng, nếu phải chết, em cũng âm thầm mà chết, cô đơn mà chết. Nhưng em cũng vì có anh mà hiểu ra rằng, những điều đó chỉ là một mớ lý thuyết được viết bằng những ngôn từ đẹp. Còn ngoài kia, ngoài hiện thực của em và anh, con người chúng ta ích kỉ hơn, bao dung hơn. Chúng ta đừng làm như thế. Anh hắt hủi những người yêu thương của anh để làm gì khi anh sẽ chẳng còn bao nhiêu thời gian để bên họ nữa? Việc anh làm chỉ càng khiến cả anh và họ đau đớn khổ sở, để sau này họ phải day dứt vì đã không thể quan tâm, yêu thương, ở bên anh những ngày anh ốm đau, bệnh tật… Anh nghĩ xem em nói có đúng không?


Linh nhìn thẳng vào đôi mắt Lâm. Cô cố tìm kiếm sự đồng tình nào đó từ ánh mắt anh, nhưng đôi mắt ấy vẫn trống rỗng.


Lâm loạng choạng đứng dậy. Anh mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Trời Hà Nội sau một đêm gió lạnh đã trở nên tĩnh lặng lạ lùng. Chỉ còn những tiếng xe gầm gừ lao thẳng vào lòng phố. Những gánh hàng rong bắt đầu bước nhịp ngày đều đặn của mình với công việc mưu sinh nhọc nhằn. Nhìn cuộc sống của ngày mới bắt đầu ấy, anh thực sự cảm nhận nỗi sợ hãi trong lòng mình. Chỉ còn rất ít thời gian, rất ít thời gian nữa thôi, đôi mắt anh sẽ nhắm lại vĩnh viễn để không bao giờ còn có thể cảm nhận bất kì điều gì từ cuộc đời này nữa. Anh sợ phải đối diện với thực tại này, nhưng anh còn sợ hãi hơn khi nhìn thấy cha mẹ hay người con gái anh yêu phải đau khổ vì anh. Nhất là Phương. Anh sợ Phương sẽ không chịu nổi cú sốc này. Thà cứ để Phương nghĩ rằng anh là thằng con trai không ra gì, là thằng con trai đã đem cô ấy ra làm trò đùa, đem tình yêu của cô ấy ra để cười cợt. Thà cứ để cô ấy nghĩ rằng anh chưa bao giờ yêu cô ấy. Thà để cô ấy căm hận anh còn hơn để cô ấy phải đau khổ nhìn thấy anh ra đi.


- Anh nói gì đi chứ?


Anh quay lại nhìn Linh bằng ánh mắt dịu dàng nhất. Linh có lẽ là người duy nhất anh đủ can đảm để đối diện. Linh không bao giờ bi lụy. Dù có người chết ngay trước mặt cô thì cô cũng không bao giờ khóc. Cô đối diện với mọi điều đau đớn trong cuộc đời này như đương nhiên nó phải thế, như đó là sự sắp đặt, có muốn cưỡng cũng không thể cưỡng lại được. Có người bảo cô gái này lạnh lùng và tàn nhẫn quá mức. Lâm thì hiểu quá rõ rằng, Linh đã trải qua đủ mất mát và đau đớn để có thể đồng cảm, có thể chia sẻ, có thể im lặng, có thể đón nhận tất cả. Mẹ Linh mất vì cậu em trai khó sinh. Bố và cậu em trai cô cũng mất mấy năm sau đó vì tai nạn ô tô. Linh về lại ngôi nhà tập thể cũ sống cùng ông bà ngoại, bắt đầu những năm tháng trưởng thành bằng sự đau đớn, cô đơn và buồn bã. Linh lúc nào cũng coi anh như anh trai cô. Ngay từ lần gặp nhau đầu tiên, cảm giác ấy đã tồn tại trong cô và anh cũng như một lẽ tự nhiên nhất.


- Phương không giống em. Phương không có khả năng chịu đựng nỗi đau như em… Phương…


Giọng Lâm nghẹn lại. Anh không thể hình dung thêm điều gì nữa. Anh như nhìn thấy khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp, nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng, trong veo của cô. Phương quá yếu đuối để có thể đón nhận chuyện này. Cô ấy sẽ ngã quỵ.


- Nếu anh thật sự yêu chị ấy thì hãy để chị ấy cùng đối diện với anh. Em nghĩ bắt buộc phải như thế.


Lâm cười:


- Xem em nói như ra lệnh cho anh nhỉ?!


Linh tiến đến gần cánh cửa phòng Lâm, đặt tay vào núm cửa như tư thế chuẩn bị mở cửa và nói:


- Không phải em ra lệnh mà là người khác ra lệnh. Anh vẫn còn nhiều thời gian lắm. Anh phải sống phút nào ra phút nấy chứ. Không cho phép anh ào ạt thế này được.



Cô nói xong thì mở cảnh cửa ra. Phương đứng trước mặt họ. Phương cười nhưng nhìn đôi mắt cô vẫn còn ướt nước.


- Em đã đưa người cần phải đến đến đây cho anh rồi. Hai người hãy nói chuyện đi. Em không thể ở đây mãi được. – Linh bước ra cửa, bỏ mặc Lâm vẫn còn ngạc nhiên, lặng im đứng nhìn.


Cô gái nhỏ bé có đôi mắt lạnh tanh ấy chạy nhanh xuống đường, chạy nhanh vào giữa đám người xôn xao của buổi sớm mai. Cô khóc. Cô muốn khóc cho đã, để sẽ không còn phải khóc một lần nào nữa. Cô thì thầm: “Tại sao số phận cứ cướp đi tất cả những người con yêu thương nhất lần lượt, lần lượt và tàn nhẫn đến như vậy? Tại sao ngay đến Lâm cũng phải ra đi? Tại sao anh ấy lại mắc phải căn bệnh quái ác ấy. Bị ung thư sẽ thế nào đây? Tại sao?”. Suy nghĩ của cô nghẹn lại. Mắt cô nhòa đi. Cô không thể cảm thấy được điều gì khác ngoài một nỗi đau đớn đang mắc nghẹn trong tim.


Còn lại Lâm và Phương trong căn phòng của Lâm. Anh và cô vẫn chỉ đứng như thế suốt từ lúc Linh đi. Cả hai người đều không biết phải bắt đầu ra sao.


- Em xin lỗi. – Khi cô nói được ba từ đó lên, cô bắt đầu khóc.


Cô đã tự hứa sẽ can đảm, cũng giống như cách can đảm của cô khi nghe tin anh bị ung thư từ Linh. Cô đã muốn gào lên, muốn đập phá và muốn khóc. Nhưng cô kìm nén tất cả, cô bình tĩnh nghe tất cả mọi chuyện cứ như chuyện của một người nào đó mà cô không quen biết. Cô không thể tin được rằng, người đàn ông trong câu chuyện ấy, người sắp phải lìa bỏ cuộc đời này, lại chính là người đàn ông cô yêu đến nghẹn ngào. Cô đã muốn chạy ngay đến bên anh, nhưng bước chân cô loạng choạng. Cô ngã gục vào một giấc ngủ đứt gãy, mê man, mỏi mệt. Lúc này khi đã nhìn thấy anh, cô không thể nào kìm nén được nỗi đau đớn của mình nữa. Cô gục vào vai anh mà khóc nức nở. Trong tiếng nghẹn ngào ấy anh chỉ nghe cô thì thầm:


- Giá như việc anh không yêu em, việc anh chỉ xem em như trò đùa là thật còn hơn em phải chấp nhận việc anh sắp xa em. Anh…


Nhìn khuôn mặt đẫm nước của Phương, anh cũng không thể nào kìm được những giọt nước mắt mà từ lúc có Linh ở đây anh vẫn cố nén vào bên trong. Anh ôm Phương thật chặt vào lòng. Những giọt nước mắt của anh ướt đẫm vai cô:


- Giá như chưa bao giờ anh yêu em, như vậy anh sẽ rời khỏi nơi này thanh thản hơn.


- Đáng lẽ anh phải nói cho em biết. Đáng lẽ… không… Anh thật tồi tệ khi đã giấu em. Nếu Linh không nói cho em biết, thì có lẽ tất cả chúng ta sẽ đau khổ vô cùng… - Phương nói trong tiếng nấc nghẹn.


Cô nhìn đăm đăm vào khuôn mặt người đàn ông cô đã yêu và chờ đợi suốt bao nhiêu năm qua. Nếu không có sự can đảm của Linh, có lẽ cô sẽ sống trong sự giả dối và căm hận anh mãi mãi. Cô đã tưởng rằng anh vì yêu Linh mà rời bỏ cô, nhưng gặp Linh rồi mới biết hóa ra mình quá ích kỉ. Cô nhìn thấu suốt được tình yêu đau đớn mà Linh dành cho anh, nhưng Linh đã cho anh và cô một cơ hội để thực sự chạm vào nhau trong những khoảnh khắc đau đớn nhất. Chính trong khoảnh khắc này đây, khi ở bên anh, nhìn vào đôi mắt và lắng nghe nhịp tim của anh, cô mới thực sự cảm nhận được tình yêu tràn ngập mà anh dành cho cô. Vì anh, vì tình yêu của anh đã vực dậy sự yếu đuối trong tâm hồn cô, kéo cô đứng lên, bởi anh cần một người có thể dựa vào lúc này. Anh cần một người nghe câu chuyện sự sống cả đời còn dang dở của anh. Phương ôm anh, nhìn anh, mỉm cười.


- Chúng ta không cần nói gì nữa được không anh? Những ngày tiếp theo, em sẽ không rời anh một bước nào hết. Em nhất định sẽ làm thế. Vậy nên anh đừng cố lấy bất kì lý do gì để đuổi em.


Lâm không cưỡng lại. Anh chỉ cần giây phút này thôi. Anh không cần biết tương lai sẽ ra sao, nhưng anh biết anh sẽ gom góp những giây phút này để dành cho ngày mai. Anh sẽ vì điều đó mà sống. Cố gắng sống từng ngày.


Những ngày tiếp theo, Phương và anh xách máy ảnh, sổ sách, bút vẽ đi lang thang khắp Hà Nội. Họ ghi lại tất cả những khoảnh khắc bên cạnh nhau. Họ cùng nhau đến Đá vào tất cả các buổi tối. Cùng nhau uống café, nghe saxophone và nhìn nhau. Họ để mặc tâm hồn mình cuốn theo những xúc cảm cùng Đá, hàng đêm, hàng đêm. Lâm mệt nhoài, đau đớn, nhưng anh không tắt nụ cười trên môi. Anh hạnh phúc, anh níu kéo từng giây, từng phút với cuộc đời này. Mỗi tối trở về căn phòng của mình, anh không còn cảm thấy nỗi sợ hãi chết chóc bao trùm xung quanh nữa. Nhìn Phương ở bên cạnh, anh như ôm trong mình những ấp ủ hy vọng. Anh đã có thể không ngã giữa những chênh vênh, khi con đường cuộc sống này càng ngày càng trở nên hẹp hòi, bé nhỏ và tối sẫm trước mắt anh. Bệnh của Lâm ngày càng nặng, những cơn đau kéo đến triền miên hơn. Sức khỏe anh yếu đến mức anh phải vào bệnh viện nằm im một chỗ. Linh cũng thường xuyên ghé lại bên cạnh anh. Mỗi lần gặp anh, cô đều tíu tít kể chuyện cuộc sống diễn ra hàng ngày bên ngoài kia. Có nhiều khi đang kể, Linh vẫn lén gạt những giọt nước mắt không thể chịu đựng được mà trôi ra ngoài. Những ngày cuối cùng Linh và Phương ngồi bên cạnh anh cả ngày, cả đêm trong khi anh chìm trong mê man. Phương vẫn thường lẩm nhẩm hát cho anh nghe như van xin, như giãi bày. Tiếng hát thấm đẫm trong những giọt nước mắt. Lâm không còn có thể ở bên cạnh cô được nữa.


Phương nằm im. Xung quanh cô là những bức ảnh cô đã tự tay chụp cho Lâm. Ảnh nào cô cũng nhìn thấy nụ cười rất tươi của anh, nhưng nhìn sâu vào trong đôi mắt ấy, cô cảm nhận được những giọt nước mắt đang đặc quánh lại, bám chặt lấy cổ họng anh, khiến ngực anh tức tối. Anh đã cố gắng đến kiệt cùng tâm hồn. Anh đã cố níu lấy cuộc sống này cho đến tận giây phút cuối cùng khi bàn tay đã trơn tuột, không thể bám vào một sợi dây mỏng manh nào nữa. Lâm đã ra đi. Bứt rứt, xót xa. Dù cô đã hình dung ra giây phút ấy cả trăm lần, nhưng cô vẫn không thể nào chịu đựng được khi nắm chặt đôi tay lạnh giá của anh. Cô không khóc, nhưng cô cảm thấy sự sống xung quanh đã hoàn toàn đóng băng. Cô ngất lịm đi trong vòng tay Linh. Khi cô tỉnh lại, cô nhìn thấy nụ cười của Linh ngay bên cạnh mình. Linh thì thầm vào tai cô: “Anh Lâm vừa nhờ em gửi lời nhắn đến cho chị: “Anh sẽ gửi cho em một cô em gái rất đáng yêu: Đó là Linh. Em hãy đón nhận cô ấy, dành tình cảm cho cô ấy như đã dành tình cảm sâu sắc cho anh. Có Linh, em sẽ không bao giờ cô đơn đâu.”. Phương mỉm cười, rồi nước mắt lại tự nhiên trào ra. Cô cảm động vì tình cảm mà Linh đã dành cho cả cô và Lâm. Cái cách Linh đi bên cạnh cuộc đời cô và Lâm khiến hai người tin tưởng và yêu thương nhau biết bao nhiêu.


Linh đứng dậy mở cửa sổ phòng Phương trong khi cô nhắm mắt lại, cố hít hà lấy chút không khí bên ngoài để cảm giác sự sống đang tồn tại xung quanh. Cô nhìn thấy anh với một nụ cười thật sự. Cô nhìn thấy anh vẫy tay chào cô và thì thầm: “Em hãy sống tiếp…”. Cô lan man nghĩ đến những điều đã xảy ra trong những ngày cuối cùng đã qua. “Hình như đó là khoảng thời gian mình và anh sống thật thà với nhau nhất” – cô thầm nghĩ: “Chỉ như thế thôi sẽ không phải nuối tiếc gì nữa”. Cô quay ra mỉm cười và nói với Linh: “Chị em mình đến Đá thôi. Có thể... linh hồn của anh ấy là ở đó. Và anh ấy đang hiện diện ở đó rồi.”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Linh hồn đá
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» [Giúp đỡ]Có ai biết linh kiện bên trong anten indoor cho DVB không ?
» [Nonstop] Động Lắc - Nam Bắc Fist Vol.1 - DJ Bun Joker Ft DJ Nguyễn Linh Live Mix
» Xin link xem IPTV cho đầu thu
» PHÂN PHỐI SỈ VTC, K+, AVG,ĐẦU FREE... ĐA DẠNG VÀ PHONG PHÚ
» NGUỒN PHÂN PHỐI PHỤ KIỆN ĐIỆN, TRUYỀN HÌNH GIÁ SỈ

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Luật 2008 Bạc Liêu :: Văn hay VIP-
Chuyển đến